Thư từ Fukushima

Tôi đọc được bức thư này trong blog của giáo sư Ngô Bảo Châu, giống như ông, tôi không hề biết người gửi thư cũng như người nhận bức thư này là ai. Xin mạn phép người gửi chia xẻ lên đây…

***

Xin chào anh Đ,

Xin được giới thiệu tôi tên là HMT. Qua anh NHV tôi mới được biết anh và trang tin của anh dù tôi làm việc cách chỗ của anh cũng không bao xa. Xin hân hạnh được làm quen với anh.

Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tui đang làm cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên đây hỗ trợ giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không thôi. Dân địa phương họ tự động thành lập các đội tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có ai muốn ăn cắp ăn trộm cũng khó. Vấn đề an ninh không lo lắm. Người chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình và trùm mền lại rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn khóc nhưng bây giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc nữa. Hôm qua còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó anh. Khủng khiếp.

Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy
tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: “50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ.”

Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người Việt mình không biết bao nhiêu năm nữa mới có dân trí như vậy. Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.

Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”. Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là “Nhân sinh nhất mộng , bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật”. Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa. Những công án thiền của Bích Nham Lục, Vô môn quan hoàn toàn vô nghĩa so với hành động của một đứa bé 9 tuổi.

Xưa nay tôi không phục lắm người Nhật từ khi còn đi học, làm kỹ sư rồi làm cảnh sát thì phải luôn tiếp xúc với những người Nhật ở mặt trái của xã hội. Nhưng mà hành động của người dân Nhật trong vùng động đất bây giờ đã khiến tôi phục họ thật sự.

Tình hình quanh nhà máy điện hạt nhân vẫn còn an ninh, hiện tại tụi tôi đã được phát sẵn khẩu trang và đồng phục nylon. Ông Kan sáng nay họp báo dự tính đến tình huống xấu nhất là bỏ cả vùng miền Đông. Tôi không phải chuyên ngành về nguyên tử lực như anh nên không hiểu lắm về tác hại của phóng xạ. Nhưng tôi nghĩ cũng đang nguy hiểm. Tụi TEPCO vụ này chủ quan quá. Anh Đăng nếu được nên sắp xếp cho vợ con về VN trước thì tốt nhất. Tôi sợ tới lúc xấu nhất không còn vé máy bay. Tôi thì bà xã người Nhật, con gái cũng mới ra trường y tá và cũng đang hoạt động cứu trợ thiện nguyện ngay tại Fukushima này. Tôi hỏi con gái tôi “Tình hình có vẻ nguy hiểm , con có muốn đi VN lánh nạn không”. Nhỏ con gái của tôi trả lời “Đi đâu bây giờ , xung quanh con với cha người ta chết với bị thương hàng hàng lớp lớp. Không lẽ bỏ chạy. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó.” Tôi gọi điện thoại về hỏi bà vợ tôi tính sao, có cần chạy qua quê chồng trú tạm lánh nạn một mình không thì bà xã tôi nói với tôi rằng người Nhật của họ thì 36 kế của Tôn Tử binh pháp họ chỉ dùng được tới cái kế 35. Cái chước cuối cùng “Tẩu vi thượng sách” không có chỗ dùng vì cái xứ đảo này không có chỗ nào để mà chạy nữa. Cùng lắm chịu chết thôi. Thôi thì tôi thân phận dính líu tới cái tổ quốc thứ hai này rồi. Vợ con gì cũng không chạy không lẽ một mình tôi bỏ nhiệm sở. Già rồi có hít chút phóng xạ vô nữa cũng chẳng sao cả. Mang cái ơn nghĩa với đất nước này cũng nhiều thôi thì bây giờ cùng đến lúc có cơ hội để trả ơn cho họ vậy.

Hy vọng không có gì xảy ra , khoảng 3 tuần nữa có thể trở về Saitama. Hy vọng được gặp anh Đăng nếu anh còn ở Nhật, anh em mình tâm sự nhiều hơn. Tôi năm nay 56 tuổi. Chắc cở tuổi của anh.

Chúc anh và gia quyến an toàn.

HMT

Năm mới…ở Hà Nội nghĩ về London!

Đúng là như vậy! Năm nay về thăm nhà, ăn tết cùng gia đình không khí thật khác nhiều với ở bên Đức. Cuộc sống ở nhà tấp nập từng ngày ấy vậy mà khi đến tết Hà Nội trở về với đúng cái ý nghĩa của Hà Nội xưa, yên ắng, nhẹ nhàng. Tôi thưởng thức từng hương vị đặc trưng ngày tết thời gian vừa qua, tôi ko nói riêng về các món ẩm thực mà bao quát chung là cuộc sống của mấy ngày tết. Tết đến, nhà nhà làm cỗ, người người ăn cỗ, người người say, nhà nhà vui!! Hoa ngày tết ở khắp nơi, trong nhà, ngoài ngõ, bên hiên… và cả trong lòng người phấp phới hình ảnh hoa đào, hoa quất, thược dược, layơn…. nhiều vô kể các loại hoa được trưng lên trong ngày tết dân tộc. Đêm 30… có nhiều người đổ ra đường đi xem bắn pháo hoa, riêng nhà tôi thì thường xem qua tivi, quả là một thói quen lười biếng nhưng vì bố mẹ tôi cũng đã lớn tuổi rồi, các cụ giờ chỉ muốn bình yên thưởng thức màn chào đón năm mới một cách nhẹ nhàng, ko ồn ào, ko chen lấn xô đẩy như ở các tụ điểm xem bắn pháo… các cụ ngồi xem ở nhà với ly trà đen và nhâm nhi socola đen, các cụ thích như vậy từ lâu rồi và cái thói quen đó cũng nhiễm vào tôi từ lúc nào ko hay. Vậy là năm nay tôi được đón 2 cái năm mới thật đầy đủ theo đúng nghĩa đen, một là tết dương lịch và hai là tết âm lịch. Tết dương tôi ở London, đứng trên cầu và xem bắn pháo hoa với hàng nghìn người đổ về từ khắp nơi, tết âm tôi ngồi nhà xem bắn pháo qua ti vi với cha mẹ, rất ấm cúng! Tôi thấy mình đã thật may mắn, hạnh phúc!

Chào London!

Xin chúc cho một năm mới tốt lành, vạn sự như ý!

Một ngày giữa tháng 1…

Ngày hôm nay ko phải là một ngày trong xanh, trời mây mù mịt, xam xám…. nói chung là âm u… nhưng được cái là ko mưa và cũng không quá lạnh như những ngày cuối tháng 12 vừa qua. Ở Châu Âu bây giờ vẫn có thể coi là mùa đông chưa qua và mùa xuân chưa đến…ấy là bởi vì cái ấm áp hiện tại chỉ là tạm thời, khô ráo ko tuyết và chưa thấy mưa cũng chỉ là tạm thời, có lẽ đến cuối tháng 2 sẽ còn vài trận rét tái tê nữa, cóng tay cóng chân, choáng váng khi ko có đủ năng lượng trong cơ thể và nhất là thời tiết cùng với khung cảnh xung quanh sẽ làm những người hay nao lòng thấy buồn. Nếu ko có panda chắc tôi sẽ buồn chết ở cái xứ này, dù là có bạn bè xung quanh nhưng thực sự cái cảm giác nhớ nhà, thiếu thốn những hình ảnh nơi tôi sinh ra đang sống đang chuyển động từng ngày đôi khi khiến tôi nghẹt thở.

Tôi phải về nhà….tránh rét trời Âu… tôi biết tôi sẽ gặp cái rét Hà Nội..nhưng tôi nhớ và muốn gặp nó.!

14.1.2011

KA – MatheBib

 

Katja in the library (part 2)

Cũng đã tự nhủ với mình sẽ hoàn thành thành sớm bộ ảnh của Katja mà đúng là việc nối việc, khất lần cô ấy nhiều quá tôi cũng thấy ngại, và ngại với chính tôi nữa. Chuyến đi UK đã nghiến mất của tôi tới 10 GB ảnh lận, làm sao mà kham nổi nhỉ, còn ảnh của Katja tôi cũng đã sửa hết đâu … !!

Rồi cũng phải nói với Katja chịu khó đợi từ từ tôi sẽ lại cho ra lò vài cái ảnh tặng cô, Katja tất nhiên là đồng ý ngay còn đưa USB cho tôi copy ảnh vào sau khi tôi đã sửa xong hết … cũng thật là hơi ái ngại đó chứ :)) Mà thôi kệ, xuôi theo tự nhiên, ko nuông chiều sự lười biếng quá và cũng không khắt khe với nó quá….hihi để thảnh thơi cho ra những tác phẩm mà tôi hài lòng😛

Katja has to work now!

Vậy là tôi lại phải thực hiện một phần 3 “Katja in the library ” nữa rồi… ảnh vẫn còn nhiều và tôi sẽ trăn trở thêm một chút…một chút thôi..

Thế nhé hẹn gặp lại!

Katja in the library

Tôi và Katja làm việc thêm trong thư viện của trường, một tuần thì 2 đứa gặp nhau vài lần và số lần cũng phụ thuộc vào lịch làm việc trong tháng nữa. Công việc thú thật là nhàn lắm nên lắm hôm hai đứa chỉ có ngồi tán gẫu chuyện trên trời dưới biển thôi mà cũng thấy mệt không còn hơi sức mà nói tiếp nữa, nên sau đó thường có những khoảng lặng để ngồi thở và cho đầu óc nghỉ ngơi.

Katja đến từ nước Nga, có mái tóc màu mun nhẹ và đôi mắt xanh ngọc… chị gái cô cũng có màu mắt ấy và cô nói với tôi rằng họ thừa hưởng đôi mắt của mẹ cô, Katja rất ít khi nhắc đến cha cô, tôi ko hiểu vì sao nhưng có một lần duy nhất cô kể qua về chuyện tình yêu của cha mẹ cô cho tôi nghe và tôi thấy rất thích thú… có lẽ nếu tôi may mắn được thấu hiểu thêm về câu chuyện đó tôi sẽ kể được nhiều hơn ở đây. Hi vọng thế! Hãy chỉ biết rằng cha cô yêu mẹ cô say đắm😛 còn tôi thì luôn thích được nghe những câu chuyện tình như vậy với một trí tưởng tượng nhỏ bé vụng về và rất tò mò😀 ..

Và đây là Kateryna (tên tiếng Nga của Katja)

Katja in the library

bức ảnh được chụp vào thứ sáu tuần trước trong giờ làm việc của 2 đứa tôi. Như đã bàn trước cô mang theo khá đầy đủ đồ và phụ kiện cơ bản để chúng tôi cùng nhau thực hiện bộ ảnh này “Katja in the library” … lúc ấy trong thư viện vẫn đang có người học… nhưng cũng chẳng thể kìm nén đc sự háo hức của 2 đứa tôi … tôi thì bấm máy xoạch xoạch😛 còn Katja tạo dáng rất tự nhiên ngẫu hứng . Chúng tôi đã có một buổi làm thật vui thật nhắng nhít và quan trọng là ko còn nhàn rỗi như mọi khi nữa😀

Katja in the library

Mình nghĩ …

Trong cuộc đời mỗi con người, đôi khi luôn xuất hiện những khoảng thời gian rất khó diễn tả nổi là tại sao người ta chỉ muốn lắng xuống và bỏ bê tất cả. Mình cũng trải qua những lúc như vậy và lúc đó thì mình chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn lang thang và quan sát cuộc sống nhưng cũng thật mâu thuẫn trong bản thân…. mình chẳng làm được gì nhiều cho mình cả … mình chỉ nghĩ nhiều hơn, nghĩ về nhiều thứ chẳng hạn như nguồn gốc của một sự việc gì đó, từ nó sẽ có những sợi dây liên kết nào có thể xảy ra và kết quả của mỗi sợi dây đó. Nghe thì thấy thật là ngớ ngẩn nhảm nhí nhưng nhiều khi nó lý giải cho mình nhiều câu hỏi tự đặt ra và nhiều khi những câu hỏi đó mình cũng không biết nó có ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống của mình.

Mình là một người hay mơ mộng nhưng cũng có lúc lại rất thực tế, ko biết bạn đã xem phim Dream Link chưa nhỉ , trong phim có một cô gái mộng mơ lắm, cô có một tấm rèm châu và cô mơ khi cô rẽ tấm rèm đó ra .. cô sẽ có một khu vườn u mộng .. có xích đu và chiếc bàn uống trà xinh xắn đặt ở giữa vườn và trên bàn có bộ đồ uống trà ấm cúng. Khu vườn đó chính là nơi mà cô thỏa sức thả trí bay bổng với những người bạn mà cô chưa bao giờ gặp mặt, nơi họ cùng nhau trò chuyện tán gẫu … đó chính là khu vườn trong mơ của cô…. khu vườn trên mạng internet :)  Lãng mạn nhỉ… mình mô tả mơ màng vậy thôi và nếu bạn muốn xem thì hãy tìm phim “tân rèm u mộng” nhé, đây là phiên bản hiện đại của rèm u mộng 1 đã được chiếu từ cách đây lâu lắm… năm 1995 thì phải.  Phải xem thử thì mới biết, có lẽ sẽ ko phải là bộ phim thú vị với nhiều người nhưng với mình thì đây là bộ phim có rất nhiều cảm xúc và mô tả một tình yêu đẹp😉

Phải rồi cái tiêu đề “Mình nghĩ ” của hôm nay thực ra có ý nghĩ đơn giản thôi… là mình đang quay trở lại đây, mình đang cố gắng tìm con đường của riêng mình mà😛

sunny goat

Ảnh trên để refresh lại cái blog nhỏ này sau một thời gian bị cô chủ bỏ quên😀 Mình đặt tên cho ảnh là Chân dung bé dê, bé được mình chụp hình trong lúc đang tò mò ngó nghiêng xem mình đang làm gì hihi.

Thăm Strasbourg

Hôm nay nói về Strasbourg một chút … nhưng chủ yếu chỉ qua hình ảnh thôi cũng bởi cái tội kém văn kém vở và cũng vì đã đến giờ khò khò nên chẳng nghĩ ra được gì …. thật vô duyên quá! cơ mà ko làm bây giờ thì lúc nào làm đây?! hừm những ngày sắp tới là những ngày bận rộn, biết vậy và thấy thương cái blog ít khi được chăm sóc nên đã giành cho nó chút ưu tiên cuối cùng của ngày này…

Một góc nhỏ của strasbourg

Người đàn ông lang thang ngồi trên hè phố, cắt những lon nước ra và tạo hình chúng thành một chiếc gạt tàn nho nhỏ để bán, một cách kiếm sống qua ngày thay vì  ngửa tay chờ người ta đi qua và bố thí cho anh….. chú chó rất ngoan nằm yên bên cạnh chủ mặc cho dòng người đi qua tấp nập ồn ào.

Bên trong nhà thờ đức bà Strasbourg (Cathedral of Our Lady of Strasbourg)

Nhà sát nhà, mái sát mái … và có cả một ngôi nhà mỏng hiếm có ở Châu Âu nữa😛 … ôi hai cái đầu ở góc ảnh mới ghét làm sao huhuhu làm xí đi cả cái ảnh😦

Strasbourg…. một nơi đã đến và sẽ còn đến nữa…. sẽ còn nhìu ảnh nữa😛